Archive for Tháng Năm, 2010

CÁC TIN “HOT” VỀ ĐƯỜNG SẮT CAO TỐC

Tháng Năm 31, 2010

31/05/2010

Báo chí Nhật Bản viết về dự án tàu cao tốc Việt Nam

Song Linh tổng hợp

Trong chuyến thăm Tokyo tháng Tư vừa qua, Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Võ Hồng Phúc nói với các quan chức Nhật Bản rằng Việt Nam sẽ thông qua chủ trương xây dựng hệ thống Shinkansen 1.500 km nối Thủ đô với thành phố lớn nhất nước – TP HCM.

Ồ thì ra các vị Bộ trưởng chúng ta muốn qua mắt Quốc hội thế nào cũng được, cứ được đi ra nước ngoài là hứa bừa đi. Thành viên Chính phủ các nước văn minh có thế không nhỉ?

Bauxite Việt Nam

Khi chủ trương đầu tư xây dựng đường sắt cao tốc gần 56 tỷ USD đang chờ Quốc hội Việt Nam thông qua, báo chí Nhật Bản, nơi có thể là nhà thầu chính của dự án, liên tiếp có bài viết về vấn đề này.

(more…)

Advertisements

THƯ GIÃN CHÚA NHẬT

Tháng Năm 30, 2010

GS CAO HUY THUẦN THUYẾT TRÌNH  TẠI HUẾ

ĐÁNG ĐỂ CHÚNG TA PHẢI KHÓC!

    Khánh Linh

“Phải có gì của riêng ta thì mới dung thông được với cái của người. Khi ta không biết ta là ai mà mở cửa đón nhận thì mất luôn cả mình. Điều đáng sợ nhất trong văn hóa VN là đánh mất bản sắc của mình, vậy nhưng, hình như ta còn chưa nhất trí được bản sắc của mình là gì nữa”     

              GS Cao Huy Thuần.

Cái gì đã làm ta thành ta?

    Chiều 23/5, thuyết trình “Thiền đời Trần – Thiền Việt Nam” là buổi thuyết trình cuối cùng của Tuần lễ văn hóa Phật giáo 2010 hướng tới 1000 năm Thăng Long – Hà Nội. Giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa xứ Huế, GS Cao Huy Thuần không chỉ đưa người nghe trở ngược lịch sử 7, 8 thế kỷ để cùng hồi tưởng về triều Trần – triều đại huy hoàng bậc nhất trong lịch sử, mà còn sang tận đất nước Nhật Bản xa xôi để làm phép so sánh, xem người Nhật đã chuyển hóa thiền Trung Hoa thành của báu của nước Nhật đã được cả thế giới công nhận là rất riêng như thế nào?, xem “Cái gì làm họ đã thành họ, xét cho kỹ, biết đâu ta sẽ thấy ra cái gì đã làm ta thành ta?“.

   GS Cao Huy Thuần tự nhận ngay từ đầu buổi thuyết trình, trả lời hai câu hỏi mà Tuần Việt Nam đã đặt ra “Có hay không một dòng thiền mang sắc thái Việt Nam? Có đúng hay không dòng thiền Yên Tử đã tạo nên sức mạnh cho Việt Nam để đánh bại xâm lăng Nguyên Mông?” trong hoàn cảnh vấn đề đã được thảo luận quá nhiều trong sách vở và trong các cuộc hội thảo, thật khó có thể nói thêm điều gì mới lạ trong tình trạng tư liệu ít ỏi đã được khai thác lâu nay.

    Bởi thế, GS Cao Huy Thuần đã làm phép so sánh hai nhân vật lỗi lạc, thiền sư Đạo Nguyên (Dogen), người đã xây dựng nên thiền tông Nhật mà ảnh hưởng vẫn còn sâu đậm trên thiền học thế giới cho đến ngày nay, và vua Trần Thái Tông – nhà tư tưởng lớn nhất của Việt Nam, và Trần Nhân tông, vị tổ thiền của Việt Nam.

    Cùng một thời đại, cùng là những nhà cải cách, những tư tưởng gia cỡ lớn, cùng bắt tay đặt nền móng cho ngôi nhà thiền, mỗi người trên dải đất của mình, nhưng GS Thuần đã khắc họa sự khác nhau là vô cùng căn bản: thiền của Đạo Nguyên cực đoan, thiền của đời Trần dung hợp hài hòa các yếu tố khác biệt.

    Thiền sư Đạo Nguyên sau khi vượt biển sang Trung Hoa (của nhà Tống) đã học, đã ngộ lúc 26 tuổi, trở thành tổ thứ 8 của phái thiền Tào Động. Trở về Nhật, có người hỏi ông đã học được gì ở Trung Hoa, ông nói: học được mắt ngang mũi dọc. Ông đả kích việc tụng kinh, đả kích cả Khổng giáo và Lão giáo, đanh thép cứng rắn với cả quan niệm thông thường về chữ hiếu. Chân lý của ông cũng chắc nịch như mũi thì dọc, mắt thì ngang. Chỉ ngồi, chỉ ngồi, chỉ ngồi. Không làm gì. Không tìm gì. Không chờ đợi gì. Nhờ định, tuệ sáng. Như con rồng gặp nước, như con cọp gặp rừng. Ngay cả người không hiểu gì cả, người dốt, người ngu vẫn có thể vượt qua người thông minh, đầy kiến thức, nếu cứ kiên trì tọa thiền, lấy ánh sáng từ định. Thực hành, thực hành, thực hành: tọa thiền với giác ngộ là một. Cho đến nay, sách ông viết vẫn là chữ nghĩa gối đầu giường ở Âu Mỹ, ông thuộc làu kinh kệ, thơ của ông thơm tho trong sử thiền của thế giới.

     Ngược lại, với Trần Thái Tông thì tinh thần dung thông, tránh cực đoan, nổi bật như trăng sáng giữa trời. Với ông, ngồi thiền không loại bỏ niệm Phật, học kinh, cũng không loại bỏ Khổng với Lão. Khổng Tử, Lão Tử xuất hiện nhiều lần trong Khóa Hư Lục, với tất cả thành kính của Vua. “Sách Nho dạy: “Thi ân bố đức”. Kinh Đạo dạy: “Ái vật háo sanh”. Điểm Việt Nam nhất là Trần Thái Tông dung thông tất cả dưới ánh sáng của thiền. Như so sánh của GS Thuần, Đạo Nguyên dạy: cứ ngồi, đừng làm gì cả, đừng tìm gì, tìm là hỏng, vướng vào cái chuyện tìm, dính mắc chuyện chứng đắc là tâm dính bụi, là kẹt. Trần Thái Tông cũng dạy như vậy, bằng thơ:

     Nước chảy xuống non đâu có ý

    Mây bay qua núi vốn không tâm.

    Nghĩa là, cả hai cùng tu một pháp, cùng vào một cửa, cùng ngộ như nhau, nhưng khi truyền đạt, giáo huấn, dạy dỗ, áp dụng, một bên thì cực đoan, một bên thì diệu dụng. Lý do là bởi, một bên chỉ là ông thiền sư với vài trăm đệ tử, còn bên kia ông thiền sư còn là ông vua của cả một nước, cả triệu dân. “Trị nước mà cực đoan thì hỏng. Huống hồ trị một nước nhỏ phải đối phó với xâm lăng như mối họa truyền kiếp. Đố ai tìm được một mưu chước nào khác để giữ nước ngoài quốc sách đoàn kết toàn dân”.

   Kiếm báu vẫn còn nằm trong hộp ?

   Từ nhận định này, GS Cao Huy Thuần nhẹ nhàng trả lời câu hỏi thứ hai, đúng là dòng thiền Yên Tử mà Phật hoàng Trần Nhân Tông là tổ đã giúp Việt Nam đánh bại xâm lăng, “vì lẽ giản dị mà ai cũng đều nói: một trong những yếu tố chính giúp nhà Trần đánh bại Nguyên Mông là đoàn kết quốc gia. Đoàn kết quốc gia là một. Lãnh đạo giỏi là hai. Cả hai yếu tố đều nằm trong thiền tông Việt Nam đời Trần, y như kiếm báu nằm trong hộp“.

    Đời Trần để lại một gia bảo vô song cho văn hóa Việt Nam: “lấy thiền tông làm chỗ tựa để dung hợp Khổng, Lão vào một nhà”

    Thiền đời Trần là thiền Việt Nam, tư tưởng của Việt Nam. Việt Nam cần đoàn kết để chống xâm lăng trước mắt; ông vua là tư tưởng gia; dung hợp là quốc sách; thực tế ấy đi vào tư tưởng thiền của ông vua; thiền ấy kết tinh thực tiễn Việt Nam; ấy là thiền Việt Nam, đặc biệt Việt Nam.

    Vua Trần Nhân Tông, sơ tổ của thiền Trúc Lâm, vân du nhiều nơi trong nước để khuyên dân tu trì ngũ giới và làm mười điều thiện. Bởi vì Vua biết: tu thiền không phải ai cũng tu được, ngược lại, trì ngũ giới và hành thập thiện thì toàn dân ai cũng tu được cả, nói như Hòa thượng Thanh Từ là Phật giáo được quần chúng hóa. Từ đó, GS Cao Huy Thuần nhận định, Phật giáo đời Trần vừa rộng vừa sâu, rộng ở nền móng, sâu ở thượng đỉnh, dưới trên đều cùng một tư tưởng thông suốt, như lời nhận xét của Nho gia Lê Quát “Nhà Phật lấy họa phúc để cảm động lòng người sao mà được người tin theo sâu bền như thế! Trên từ vương công, dưới đến dân thường, hễ bố thí vào việc nhà Phật dù đến hết tiền của cũng không sẻn tiếc… Cho nên trong tự kinh thành, ngoài đến châu phủ, cho đến thôn cùng ngõ hẻm, không phải ra lệnh mà tuân theo, không bắt phải thề mà giữ đúng“. Đố luật pháp trên thế gian này chỗ nào có điều thần kỳ ấy.

     Vậy Thiền Việt Nam đã ảnh hưởng thế nào lên tài ba lãnh đạo của các vua Trần của ta? Theo GS Cao Huy Thuần, Trần Hưng Đạo có được cái khí thế “Nếu Bệ hạ muốn hàng, hãy chặt đầu thần trước đã” là bởi ông tin ở  gan dạ của quân đội, ông tin ở khí thế của các tướng, ông tin ở ông, và trên hết, ông tin ở tài lãnh đạo. Tài của ông, và tài của vua thiền Trần Nhân Tông, người đã đưa vào trận mạc, vào chính sự, vào đời sống, vào hành động, tính không khiếp sợ của triết lý có/không trong Bát Nhã, kinh ruột của thiền tông. “Bồ tát nương trí tuệ bát nhã nên tâm không ngăn ngại; vì tâm không ngăn ngại nên không sợ hãi…”

    Cho nên khi Nhân Tông nói “không” thì ngài lên Yên Tử. Mà khi ngài nói “có” thì đích thân ngài lãnh đạo chống xâm lăng. Mà đã nói “có” thì tam thiên đại thiên thế giới đều nằm gọn trên một mũi kim, như thiền tông nói. Vua, tướng, quân, dân cùng nói “có” với nhau trong tiếng “có” phi thường của người lãnh đạo, có đoàn kết nào vững hơn, có lãnh đạo nào chắc hơn?

    Thế đó, Lịch sử gọi ngài là vua Phật, là Phật hoàng. GS Cao Huy Thuần xác nhận lại một nhận định đã cũ nhưng dưới một góc nhìn mới “Vua Phật lãnh đạo cuộc chiến chống xâm lăng, làm sao tách rời đâu là vua, đâu là Phật trong mỗi hành động của ngài? Ở Nhật có tinh thần samourai trong cuộc chiến, nhưng ở Việt Nam có cả một ông vua Phật và cả một hàng ngũ tướng lĩnh thấm nhuần thiền. Phật giáo Việt Nam ở đời Trần là một hiện tượng kỳ lạ, độc đáo: không ở đâu khác, một ông vua vừa là tướng cầm quân, vừa là thiền tổ. Nơi ông vua ấy, kết tinh một tư tưởng, vừa là cơ sở lý thuyết, vừa là nền tảng giáo dục, lại vừa là thực tiễn hành động. Đó là một đạo Phật đặc biệt Việt Nam”.

    Ta mất đi nền văn hóa độc lập?

     Thuyết trình của GS Cao Huy Thuần không chỉ dừng lại ở sự xác nhận những giá trị huy hoàng của Thiền đời Trần, mà phần thảo luận tưởng như không thể dừng lại sau đó mở ra những ưu tư, xót xa khi nhìn lại lịch sử, vì sao giá trị huy hoàng ấy đã hoàn toàn đứt gãy sau đời Trần?

      Đã so sánh với Nhật Bản, thì không thể không so sánh cách Việt Nam và Nhật Bản nhìn Trung Hoa, bởi từ cái nhìn mới xác định ra cách đối phó.

    Xót xa thay khi Việt Nam đã “thua” Nhật Bản hẳn ở phương diện này, trong tiếp xúc với Tống Nho của Trung Hoa, Nhật Bản có sự kính phục, nhưng chỉ đến thế kỷ 14, 15 họ đã bắt đầu cái nhìn xét lại, để từ đó có sự canh tân về tư tưởng, trước cả khi có sự tiếp xúc với văn hóa phương Tây thời Minh Trị Thiên Hoàng.

    Còn Việt Nam, như GS Thuần đau xót thừa nhận “Sau đời Trần, dường như ta mất đi nền văn hóa độc lập, văn hóa Việt Nam, ta nhìn Trung Quốc theo cách quá sức tôn thờ mà không đặt lại vấn đề“, và GS khẩn thiết đề nghị phải nhìn lại ảnh hưởng của Trung Quốc đối với Việt Nam. “Phải có gì của riêng ta thì mới dung thông được với cái của người. Khi ta không biết ta là ai mà mở cửa đón nhận thì mất luôn cả mình. Điều đáng sợ nhất trong văn hóa VN là đánh mất bản sắc của mình, vậy nhưng, hình như ta còn chưa nhất trí được bản sắc của mình là gì nữa“.

     Thừa nhận Phật giáo hiện nay phát triển rộng, nhưng lại thiếu chiều sâu, mong mỏi của GS Cao Huy Thuần, cũng là mong mỏi của rất nhiều trí thức có mặt trong buổi thuyết trình, là làm sao phục hưng lại tinh thần sâu sắc của đạo Phật thời Trần.

     Đáng để chúng ta phải khóc !

    Một điều đau xót cho những người muốn tìm lại những giá trị của ông cha là nguồn sử liệu quá ít ỏi còn lại, khiến chúng ta không thể hiểu sâu sắc những giá trị huy hoàng cùng những chặng đường thịnh suy của dân tộc. Liệu có phải Khổng giáo được nhà Lê đưa lên hàng đầu để củng cố quyền lực của triều đình, bởi Khổng giáo là lý thuyết giúp chính trị một cách hữu hiệu hơn? Hay bởi chúng ta đã “10 phần di sản không còn được một” sau cuộc xâm lăng của nhà Minh, khiến chúng ta bị đứt đoạn với quá khứ, phải áp dụng tư tưởng Tống Nho của Trung Hoa?

    Nói như GS Cao Huy Thuần khi kết thúc buổi thuyết trình, dân tộc chúng ta quá bất hạnh khi bị đứt đoạn với cái gia tài rực rỡ của đạo Phật rất phương phi, vạm vỡ thời Trần Thái Tông. Nhà Minh đã phá hoại, lục bắt tất cả những di sản vật thể và di sản tinh thần của chúng ta, khiến chúng ta hiện nay chỉ hiểu biết lờ mờ về những thành tựu của quá khứ. “Đó là một tội ác đối với lịch sử, tương đương với tội ác diệt chủng, bởi không có gì tàn bạo hơn, sát hại hơn là diệt chủng về văn hóa, khiến chúng ta không biết chúng ta là ai, khiến chúng ta thành nô lệ về đầu óc. Điều đó đáng để chúng ta phải khóc“.

 VÀI HÌNH ẢNH  PHẬT ĐẢN 2554 TẠI CỐ ĐÔ HUẾ

 

TIÊU CHÍ LẤY CHỒNG CỦA GÁI THƯỢNG HẢI

 Gái Thượng Hải, thành phố công nghiệp phát triển của Trung Quốc có tiêu chuẩn chọn đấng phu quân rất rõ ràng:

            3 chìa6 con

* Ba chìa là :

1)chìa khoá nhà,

2)chìa khoá xe và

3)chìa khoá két sắt

* Sáu con là:

1. Con chó :   phải trung thành như chó,

2. Con gà   :   phải dậy sớm như gà,

3. Con trâu :  phải lao động cần cù như trâu,

4. Con heo  :  phải ăn uống “dễ dàng” như heo,

5. Con ngựa:  phải nhanh nhẹn như ngựa và

6. Con dê    :  lên giường phải “dê” như dê.

Cô gái Thượng Hải với tiêu chí lấy chồng “3 chìa và  6 con”

TỪ NGỮ Y HỌC: CẦN RÕ RÀNG, CHUẨN XÁC!!!

Tháng Năm 27, 2010

  Trên trang Sống khoẻ báo Tuổi trẻ số ngày 20/05/2010, có bài viết về chủ đề khá hay của bệnh đái tháo đường, một bệnh đang gia tăng trên toàn thế giới, đó là bài viết về Chỉ số đường huyết (Glycemic Index, GI ).

   Y học là ngành khoa học đặc biệt , liên quan tính mạng con người, do đó ngôn từ, câu chữ cần  viết thật chuẩn xác, không rối rắm và khó hiểu:

  * Ngay từ đề tựa “Ăn để kềm chỉ số đường huyết” theo tôi là không ổn vì chỉ số đường huyết của mỗi loại thức ăn  mỗi khác, chúng ta nên “chọn để ăn” chứ không phải “ăn để kềm

   * Chỉ cần viết “…thực phẩm được tiêu hoá vào máu làm tăng đường huyết gọi là phản ứng đường huyết”, cụm từ này sai và không cần thiết

   * Có nơi tác giả ghi chỉ số đường huyết của glucose là 100, nhưng có nơi lại ghi 138 !!!

   * Tác giả viết “Ăn đa dạng thực phẩm trong một bữa ăn (có bột đường, đạm, béo, rau củ) có tác dụng ngăn cản hấp thụ đường nhanh nên làm chỉ số đường huyết của bữa ăn giảm” . Câu này hoàn toàn sai ..Thật ra nên hiểu rằng     “Một khẩu phần ăn đủ trong dinh dưỡng cần có bốn thành phần cơ bản: (1)chất đường [đường ngọt (sugary carbohydrate) và đường bột (starchy carbohydrate) ] , (2) chất đạm, (3) chất béo và (4) chất muối khoáng , vitamin”

   * Hai tình trạng Rối loạn đường huyết đói (RLĐHĐ) và Rối loạn dung nạp glucose (RLDNG) được gọi là tiềnđái tháo đường.

 ĂN ĐỂ KỀM CHỈ SỐ ĐƯỜNG HUYẾT (a)

BS Nguyễn Thanh Hải (BV Cấp cứu Trưng Vương)

TT – Một chế độ ăn nhiều chất đường không chỉ gây hại cho người đái tháo đường (ĐTĐ) mà cho cả người bình thường.

Đường huyết tăng cao là nguyên nhân gây ra biến chứng mạch máu ở người ĐTĐ. (b) Chẳng hạn như mù mắt, suy thận, bệnh thần kinh, nhồi máu cơ tim, đột quỵ và loét bàn chân… Trước đây, người ta nhận thấy tăng đường huyết khi đói (trước ăn) là nguyên nhân chủ yếu gây ra các biến chứng này.

Tuy nhiên, gần đây các nhà khoa học thấy rằng tăng đường huyết sau ăn cũng là nguyên nhân quan trọng gây ra các biến chứng, đặc biệt là trên mạch máu lớn như nhồi máu cơ tim, đột quỵ, loét bàn chân. Vì vậy người bệnh cần chú ý đến chỉ số đường huyết (CSĐH) trong thức ăn hằng ngày.

Chỉ số đường huyết là gì?

Các loại thực phẩm sau khi ăn sẽ được tiêu hóa, hấp thu vào máu và làm tăng đường huyết gọi là phản ứng đường huyết. Mức độ tăng đường huyết tùy thuộc số lượng thực phẩm ăn vào, hàm lượng và loại chất bột đường (carbohydrate, glucid), thành phần chất đạm, chất béo, chất xơ chứa trong thực phẩm, cách chế biến…

Để đánh giá mức độ ảnh hưởng của thực phẩm làm tăng đường huyết nhanh, trung bình hay chậm, người ta phải chuẩn hóa thực phẩm với cùng một số lượng chất bột đường là 50 gam như nhau và lấy đường glucose hay bánh mì trắng làm chuẩn với giá trị là 100, gọi là CSĐH (glycemic index)

Các loại thực phẩm làm tăng đường huyết nhanh sẽ có CSĐH cao từ 70 trở lên, mức CSĐH trung bình là từ 56-69, CSĐH thấp dưới 55 là những loại thực phẩm làm tăng đường huyết chậm.

Chỉ số đường huyết không tương ứng với vị ngọt

CSĐH của thức ăn không tương ứng với vị ngọt có nghĩa không phải ăn vào thấy ngọt sẽ làm tăng đường huyết: ví dụ bánh quy lạt có CSĐH cao hơn bánh quy bơ ngọt bình thường. Độ ngọt (hay sức ngọt) cũng là một yếu tố rất cần được chú ý vì nhiều người cứ nghĩ đường có tính ngọt và ăn cái gì càng ngọt thì càng có nhiều chất đường, thực tế khác hẳn định kiến sai lầm đó.

– Ở người ĐTĐ: ăn thực phẩm có CSĐH trung bình và thấp sẽ cung cấp glucose chậm rãi và đều đặn vào máu, giúp duy trì lượng đường huyết một cách ổn định. Ngược lại, ăn thực phẩm có CSĐH cao sẽ làm đường huyết tăng cao khó kiểm soát, dẫn đến biến chứng của bệnh ĐTĐ mau xảy ra.

– Ở người không ĐTĐ: nhiều nghiên cứu khoa học cho thấy những người thường xuyên ăn các thực phẩm CSĐH thấp trong nhiều năm sẽ ít bị nguy cơ béo phì, ĐTĐ type 2 và bệnh mạch vành. Nếu thường xuyên ăn các thực phẩm CSĐH cao sẽ làm tăng nguy cơ béo phì, ĐTĐ và rối loạn chuyển hóa.

Những lưu ý về chỉ số đường huyết:

– CSĐH của thực phẩm thay đổi trên từng người, thậm chí cùng một người cũng khác nhau trong từng ngày, do mức đường huyết, sự đề kháng insulin.

– Thực phẩm được xay xát kỹ, xay nhuyễn, tán nhuyễn, nấu chín nhừ sẽ làm CSĐH càng tăng. Ví dụ, cà rốt tươi sống có CSĐH thấp hơn cà rốt xay sinh tố hay cà rốt nấu chín.

– Cũng là bánh mì nhưng bánh mì thô chứa nhiều chất xơ sẽ làm chậm tăng đường huyết hơn là bánh mì trắng. Bánh mì nâu được xử lý men (cho bánh mềm xốp) nên CSĐH lên đến hơn 100.

– Khoai tây nấu chín có CSĐH thấp hơn khoai tây chiên, khoai tây nướng.

– Hạt bắp nấu chín nguyên vẹn có CSĐH thấp hơn bắp nổ, bột bắp, bánh bột bắp.

– Thực phẩm chứa chất xơ sẽ tiêu hóa chậm nên làm giảm CSĐH.

– Khi ăn chung một thực phẩm có CSĐH cao và một thực phẩm có CSĐH thấp, CSĐH sau bữa ăn sẽ có giá trị trung bình.

– Ăn đa dạng thực phẩm trong một bữa ăn (có bột đường, đạm, béo, rau củ) có tác dụng ngăn cản hấp thu đường nhanh nên làm CSĐH của bữa ăn giảm.   

GHI CHÚ:

– Các chữ được bôi màu màu đỏ nên loại  bỏ  

-(a) Tên đề bài nên nên sửa chữa  và ghi  là  CẦN ĐỂ Ý CHỈ SỐ ĐƯỜNG HUYẾT CỦA THỨC ĂN 

 -(b) Người đái tháo đường cần lưu ý  các biến chứng            

NHỮNG HÌNH ẢNH TRÁI NGƯỢC

Tháng Năm 25, 2010

Quan chức đang “mơ mộng”

Người dân cùng khổ đang “vật lộn”

LÁ THƯ CẢM ĐỘNG TỪ MỸ

Tháng Năm 23, 2010

Lai rai khuya về check thấy cái mail cảm động. Post lên để bạn bè chia xẻ ..

 Trần Bá Thoại

   NGƯỜI VIỆT GỐC MỸ

  Tôi biết Mike khoảng hai năm sau ngày đặt chân lên đất Hoa Kỳ. Dù hành trang sẵn có chút ít tiếng Anh từ trước 1975, tôi vẫn phải vất vả hội nhập vào xã hội mới bằng những bước chân chập chững, e dè trong độ tuổi “bất hoặc”.

   Thật may mắn, tôi tình cờ được gặp và quen biết Mike. Anh đã cho tôi một cái nhìn khá bao quát nước Mỹ từ phong tục tập quán đến văn hóa xã hội lẫn chính trị. Mike đã tận tình hướng dẫn, giúp đỡ cả vật chất tinh thần để tôi có được một nghị lực, niềm tự tin, sự phấn khởi tràn trề khi bắt đầu nửa cuộc đời còn lại nơi tha phương, đất khách.

  Trong buổi họp mặt cựu Chiến Binh nhân dịp Memorial Day của State Guards Association of U.S (SGAUS), bàn của tụi tôi rất ồn ào với đủ mọi vấn đề trên trời dưới đất, vui nhất là những chuyện tiếu lâm xoay quanh đời sống thường nhật của người Mỹ, đặc biệt lớp tuổi về hưu phải đương đầu với nhà dưỡng lão, bệnh tật, nhất là bệnh lãng trí Alzheimer… .

(more…)

TẢN MẠN CUỐI TUẦN: NHÌN HY LẠP NGẪM VIỆT NAM

Tháng Năm 23, 2010

TRÔNG NGƯỜI MÀ NGẪM ĐẾN TA

      Trần Bá Thoại

       Nhìn Hy Lạp

   Làm ít tiêu nhiều chắc chắn sẽ thâm thủng công quỹ, sẽ mắc nợ và phá sản. Hy Lạp là một điển hình của tình trạng này, nền kinh tế đang bên bờ vực thẳm. Năm 1999, ở châu Âu có 11 nước bỏ đồng tiền cổ truyền của mình để xử dụng đồng tiền chung Euro, đến năm 2001 Hy Lạp mới chính thức tham gia sử dụng đồng tiền này. Phấn khởi, hân hoan trong niềm vui này, từ nhà nước đến nhân dân bắt đầu chuỗi ngày “vung tay quá trán”. Trong niềm phấn khích Hy Lạp đã vay “cấp tập” để chuẩn bị Thế vận hội 2004. Đền đài, nhà thi đấu, hệ thống an ninh, hậu cần …nhất nhất được ra sức thi công thả cửa. Thu ít chi nhiều, xuất ít nhập tràn lan…và vỡ nợ là đương nhiên sẽ đến.

(more…)

DINH DƯỠNG, PHÁT TRIỂN CHIỀU CAO

Tháng Năm 20, 2010

       ĐỂ TRẺ PHÁT TRIỂN CHIỀU CAO TỐT

 Vừa rồi tôi có tham gia chương trình Tư vấn sức khoẻ trực tiếp do DVTV thực hiện . Chủ đề hôm đó là Dinh dưỡng để phát triển chiều cao tối ưu cho trẻ em Việt Nam.

    Đây là những câu hỏi hay bổ ích chúng tôi ghi nhận:

(more…)

TẬP THỂ DỤC ĐÚNG

Tháng Năm 19, 2010

     NÊN TẬP THỂ DỤC VÀO BUỔI TỐI ?

                          Trần Bá Thoại     

      Y học đã chứng minh rõ rằng tập thể dục, dưỡng sinh là rất cần thiết để bảo vệ sức khỏe và cũng là cách phối hợp rất hiệu quả để điều trị các bệnh mãn tính ở người cao tuổi. Thí dụ: trong bệnh đái tháo đường, một bệnh khá phổ biến ở người già, liệu trình điều trị toàn diện gồm 3 phần: điều chỉnh chế độ ăn uống, hướng dẫn chế độ vận động và dùng các thuốc đặc hiệu.

      Nhưng tập thể dục như thế nào là đúng? Tập lúc nào là có lợi? Các cụ chúng ta lại thường chẳng mấy quan tâm. Khá nhiều vị cao niên còn “truyền khẩu” cho nhau rằng tập thể dục càng sớm càng tốt; vì thế các cụ ra sức động viên nhau, bất kể mùa đông hay mùa hè, ngay từ 4, 5 giờ sáng, lúc trời còn tờ mờ, đã vội vã thức dậy, mang côn, xách gậy ra công viên, sân vườn tập thể dục… Rồi theo quy luật bù trừ, đến chiều tối các cụ lại ru rú ở nhà, xem ti vi và tranh thủ đi ngủ rất sớm cho kịp dậy hôm sau.

     Với người cao tuổi, lịch sinh hoạt như thế thật sự chưa tốt, có thể nói là sai lầm, thậm chí trong một số trường hợp còn gây nguy hại vì những lý do:

     1. Nhiều nghiên cứu y, sinh học cho thấy, cơ thể con người, từ những vận động viên trẻ khỏe cho đến người có tuổi, già yếu, ốm đau…khi muốn chuyển đổi từ chế độ vận động, sinh hoạt này sang chế độ khác cần có một khoảng khởi động để cơ thể “thích nghi” trước. Đang ngủ vùi trong chăn ấm, nệm êm, nếu đột ngột tung chăn nhảy ra ngoài ngay, cơ thể con người khó thích ứng kịp, có thể gây tai biến đặt biệt với người già. Càng lớn tuổi càng nên dậy thong thả, duỗi tay, duỗi chân vài cái, xoa bóp thái dương một lát, ngồi định thần vài phút rồi mới được đứng lên, ra ngoài đi tập thể dục.

     2. Theo nhịp sinh học, đồng hồ sinh học, của con người thì buổi sáng là lúc nhiệt độ cơ thể bắt đầu cao, huyết áp tăng lên, các hóc-môn tuyến thượng thận tăng tiết gấp nhiều lần. Thức dậy sớm, vận động mạnh ngay rất dễ xảy ra tai biến về tim mạch, đặc biệt là tai biến mạch máu não.

      3. Ở tất cả thực vật nói chung và cây xanh trong công viên đều có hai chu trình hoạt động: quang hợp khi có ánh sánghô hấp khi ở trong bóng tối. Ban ngày nhờ năng lượng của ánh sáng, diệp lục tố (chlorophyll) trong lá cây sẽ “quang hợp”: hút thán khí  (các bô níc, CO2 ) và “đồng hóa” tạo ra các chất hữu cơ đồng thời thải ra dưỡng khí (ô xy, O2); do đó ngủ ban ngày, đặc biệt là ban trưa, dưới các bóng cây to là rất tốt cho sức khỏe. Ngược lại ban đêm, khi không có ánh sáng, cây lại “hô hấp”: hấp thu chất dưỡng khí và thải thán khí ra môi trường chung quanh. Con người có thể chết ngạt khi ngủ trong một phòng tối, kín mít chất đầy cây và hoa đẹp… Do đó, nếu muốn tập thể dục hay dưỡng sinh trong công viên, dưới các tán cây cổ thụ, nhất thiết phải đợi khi mặt trời lên, khi chất diệp lục trong cây đã bắt đầu chu trình quang hợp, lúc này cây cối bắt đầu sản sinh dưỡng khí cần thiết. Ngày trước trong sách Hoàng đế nội kinh có chỉ rõ: “không có mặt trời thì không tập luyện”.

     Nhiều sách hướng dẫn thể dục kinh điển xưa nay, ví dụ cuốn Bắp thịt trước đã của Phạm Văn Tươi khá thân thuộc với độc giả Việt Nam, đều chỉ rõ rằng:

  (1) Thời gian để tập thể dục không nhất thiết phải là sáng sớm, có thể tập buổi chiều hay buổi tối, nhưng nên tập theo đúng theo giờ giấc nhất định.

  (2) Tập nhẹ và tập đều đặn lại tốt hơn tập nặng và tập quá nhiều thời gian; tập thể dục phải khoan khoái, hít thở sâu thoải mái sẽ giúp bảo vệ sức khỏe và nâng cao chất lượng sống.

    Tóm lại, chế độ vận động, tập luyện thể dục “lý tưởng” cho người lớn tuổi gồm 3 điểm:

một là buổi tối nên đi ngủ vào khoảng 21 giờ đến 22 giờ. Mới 7 giờ tối đã đi ngủ đến 12 giờ đêm dậy lục sục là rất bất lợi; khoa học chứng minh rằng ngủ sâu tốt hơn ngủ nhiều, khoảng 21 giờ đêm đi ngủ thì từ 23 giờ đêm đến 3 giờ sáng là giấc ngủ sâu rất tốt cho sức khỏe;

hai là thời gian ngủ dậy (wake up) nên là 6 giờ sáng, nhưng chỉ nên mở cửa sổ ra sân (get up and go out) từ 8-9 giờ và

ba là nên linh hoạt mùa hè có thể ngủ sớm và dậy sớm hơn một ít, nhưng mùa đông không nên đi tập thể dục quá sớm, mà nên chuyển đổi sang tập thể dục vào buổi chiều tối thì tốt hơn.

Bãi biển lúc bình minh: nơi lý tưởng để  tập thể dục

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN

Tháng Năm 8, 2010

  TÌNH BẠNpps

 MẬT MÃ ĐÊM TÂN HÔN

  Hai ông bà nhà giàu nọ có ba cô con gái. Hai ông bà chả bao giờ muốn xa họ, luôn tìm cách chở che, đùm bọc. Những cô gái này sống trong nhung lụa, nên dù đã hơn hai mươi tuổi, các cô vẫn còn trong trắng ngây thơ và ít giao tiếp xã hội.

  Nhưng rồi thời gian trôi qua, ba cô cũng phải đi lấy chồng…

(more…)

CHUYỆN VIẾT LÁCH

Tháng Năm 8, 2010

      “BÚT SA GÀ CHẾT” !!!

           Trần Bá Thoại

    Trong y học muốn có một chẩn đoán, một đánh giá đúng cần có những tiêu chí chặt chẽ, đặc biệt là với các bệnh phức tạp, nhiều biến chứng như đái tháo đường (ĐTĐ)… Hiện nay, riêng bệnh ĐTĐ đã có khá nhiều khuyến cáo về chẩn đoán, điều trị cũng như theo dõi các biến chứng. Nhiều đề tài khoa học “dài hơi” đã được tiến hành ngõ hầu tìm ra một phương cách tối ưu; nhưng hầu như chưa thấy kết luận cuối cùng.

    Nghiên cứu ACCORD (Action to Control Cardiovascular Risk in Diabetes) được thiết kế: điều trị tích cực làm giảm HbA1c < 6% (kinh điển là 7-7,9%), giảm HA tâm thu <120mmHg (kinh điển là 140mmHg) và phối hợp cả statin lẫn fibrate (thuốc giảm mỡ máu) để xem thử có giảm các biến chứng tim mạch và tỷ lệ tử vong trên bệnh nhân ĐTĐ hay không? Ngược với giả định, kết quả nghiên cứu ACCORD cho thấy điều trị quá tích cực sẽ không có lợi mà đôi khi còn có hại.

(more…)