PHẢI CHI CÓ HUẾ

Nguyên Phương

Phải chi đem Huế qua đây

Ðể tôi lên núi kéo mây cho gần
Ðể chiều không mỏi mòn trông
Chiều lên đỉnh Ngự những lần hẹn em
Phải chi có Huế vào đêm
Ðể tôi tâm sự triền miên nỗi lòng
Phải chi đem Huế theo cùng
Ðể tôi xuống biển vớt vầng trăng rơi
Ðem về tặng chỉ em thôi
Cho tròn ước nguyện một đời thủy chung
Phải chi là một dòng sông
Ðể tôi chảy đến hợp cùng Hương Giang
Chờ em trên chuyến đò ngang
Thư tình trao vội những hàng rơi rơi
Phải chi thấy Huế khắp trời
Ðể tôi không nhận cuộc đời mục du
Ðể ấp ủ nắng vàng thu
Tiếng lòng nghe Huế êm ru thuở nào
Ðể chiều nghe gió xôn xao
Nồng nàn hơi ấm Huế vào trong tim
Phải chi có Huế bên mình
Ðể tôi nghe tiếng Ngự Bình thông reo
Những hò hẹn thuở vào yêu
Thả hồn theo tiếng sáo diều mênh mang
Huế trong tôi thật dịu dàng
Ðời tôi một thuở Huế từng ru êm
Phải chi dừng bước bên thềm
Ðã nhìn thấy Huế êm đềm biết bao
Trời Cali, nhớ Nam Giao
Con đường Huế đã đi vào đời tôi
Lâu rồi, lâu lắm Huế ơi!
Ngược xuôi khắp chốn, thành người Huế quên
Phải chi có Huế mọi miền
Cho giờ tan học Trường Tiền áo bay
Cho chiều Vỹ Dạ ngất ngây
“Áo em trắng quá” mãi say sưa nhìn
Phải chi có Huế cạnh mình
Ðể tôi ôm lấy tự tình thâu đêm
Cho vơi bớt nỗi muộn phiền
Nửa vòng đất lạ nỗi niềm cố hương
Phải chi mang Huế theo cùng
Ðể tôi nói được vạn lần yêu em
Ðể tôi hỏi lại con tim
Xứ người, tình Huế, ngả nghiêng bên nào
À ơi tiếng Mẹ ngọt ngào
Ði mô cũng phải nhớ vào Huế xưa
 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: