29 TẾT: NGÀY GIỖ NHÀ THƠ NGUYỄN BÍNH

 TBT  Trong Thi nhân Việt Nam, khi nhận xét các nhà thơ cùng viết về thôn quê, Hoài Thanh và Hoài Chân cho rằng: “Nguyễn Bính nhà quê hơn cả nên chỉ ưa sống trong tình quê mà ít để ý đến cảnh quê”. Thật vậy, Nguyễn Bính đã để lại cho kho báu văn học Việt Nam nhiều bài thơ tình “nhà quê”  nổi tiếng được lưu truyền rộng rãi như “Mưa xuân”, “Chân quê”, “Người hàng xóm”, “Cô lái đò”, “ Tương tư”, “Cô hái mơ”, “Hoa với rượu”, “Một trời quan tái”, “Truyện cổ tích”….

nguyen-binh-1485317129590

MƯA XUÂN

Em là con gái trong khung cửi

Dệt lụa quanh năm với mẹ già

Lòng trẻ còn như cây lụa trắng

Mẹ già chưa bán chợ làng xa.

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay

Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy

Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ

Mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”.

 

Lòng thấy giăng tơ một mối tình

Em ngừng thoi lại giữa tay xinh

Hình như hai má em bừng đỏ

Có lẽ là em nghĩ đến anh.

 

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn

Em ngửa bàn tay trước mái hiên

Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh

Thế nào anh ấy chả sang xem!

 

Em xin phép mẹ, vội vàng đi

Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.

Mưa bụi nên em không ướt áo

Thôn Đoài cách có một thôi đê.

 

Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm

Em mải tìm anh chả thiết xem

Chắc hẳn đêm nay dường cửi lạnh

Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.

 

Chờ mãi anh sang, anh chẳng sang

Thế mà hôm nọ hát bên làng

Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn

Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!

 

Mình em lầm lũi trên đường về

Có ngắn gì đâu một dải đê!

Áo mỏng che đầu, mưa nặng hạt

Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya

 

Em giận hờn anh cho đến sáng

Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì

Thưa u, họ hát… rồi em thấy

Nước mắt trào ra, em ngoảnh đi.

 

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay

Hoa xoan đã nát dưới chân giày

Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ

Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”.

 

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày

Bao giờ em mới gặp anh đây?

Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ

Để mẹ em rằng: hát tối nay?

TRUYỆN CỔ TÍCH

Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm

Kén nhân tài mở Điệp lang khoa

Vua không lấy trạng, vua thề thế

Con bướm vàng tuyền đậu Thảm hoa.

Vua liền gọi gả con gái yêu

Nàng đẹp như em, chả nói điêu

Vua nuông hai vợ chồng phò mã

Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều.

Một hôm hai vợ chồng quan Thám

Mê mải xem hoa lạc lối về

Vợ khóc: “Mình ơi! Em hãi lắm!”

Trời chiều lạc lối tới vườn lê.

Vườn đầy hoa trắng như em ấy

Bỗng một bà tiên hiển hiện ra

Sao mà đẹp thế! Tiên mà lại!

Nữ chúa vườn lê đi thǎm hoa.

Bà thấy vợ chồng con bướm dại

Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê

Đến bên âu yếm bà thương hại:

“ý hẳn hai con lạc lối về?

“Đây về nước Bướm đường thì xa

“Về tạm nhà ta ngủ với ta

“Có đủ chǎn thêu cùng gối gấm

“Có nhiều bánh ngọt ướp hương hoa…

Đêm ấy chǎn êm và gối êm

Vợ chồng ǎn bánh với bà tiên

Ǎn xong thoắt chốc liền thay lốt

Chồng hoá làm anh, vợ hoá em.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: